Vội vã, thiếu kiên nhẫn, có phần ca cẩm: người Paris đã không thay đổi qua nhiều thế kỷ. Nếu ngày nay họ nghe họ hô to "Chúng ta sẽ không đợi tới trăm bảy năm!" để diễn đạt sự khó chịu, câu nói này bắt nguồn từ một biến cố vừa mang tính lịch sử vừa dính bụi thời gian: việc xây dựng Nhà thờ Notre-Dame de Paris.
Hồi tưởng về năm 1163: viên đá đầu tiên được đặt, ngôi thánh đường bắt đầu vươn lên… chậm rãi. Rất chậm, đến mức gần như hai thế kỷ. Mất gần hai thế kỷ để công trình đạt đến sự tráng lệ của nó, một hành trình dài đầy thử thách: các khó khăn về kiến trúc, xung đột chính trị, vấn đề tài chính, sự thay đổi người chỉ huy công trường… Tuy nhiên, “107 năm” huyền thoại, nằm ở tâm điểm của câu chuyện, ám chỉ các giai đoạn thi công chính đã hoàn tất vào năm 1270, khi ấy người dân đã kiệt sức và bực bội.
Trước hàng thập kỷ bị búa đập và bụi mùi, tiếng than của người Paris bị quá tải bởi công trường kéo dài đã nảy sinh câu nói châm biếm này: "Chúng ta sẽ không đợi đến 107 năm đâu!", một tiếng thét của cả tập thể, trở thành biểu tượng của sự nóng vội kiểu Pháp.
Phải thừa nhận, người Paris đã chờ đợi. Rất lâu. Nhưng hãy thừa nhận đi, vẻ hùng vĩ của Notre-Dame xứng đáng với vài thế kỷ kiên nhẫn... ngay cả với những người vội vàng nhất!















