Sau thành công vang dội của Past Lives – Những cuộc đời trước, đạo diễn người Hàn Quốc gốc Canada Celine Song tiếp tục gây ấn tượng với Materials, một hài-hước lãng mạn Mỹ có sự góp mặt của Dakota Johnson, Pedro Pascal và Chris Evans. Bộ phim ra rạp tại Pháp từ ngày 2 tháng 7 năm 2025 và sẽ lên sóng trên Canal+ vào tối thứ Ba, ngày 17 tháng 3 năm 2026, lúc 21h09. Tác phẩm tiếp nối truyền thống của những chuyện tình tại New York, đồng thời mang đến một góc nhìn hiện đại về các mối quan hệ yêu đương trong bối cảnh xã hội đề cao địa vị và thành tựu vật chất.
Trong câu chuyện diễn ra tại trung tâm Manhattan, Lucy Mason (Dakota Johnson) làm nghề môi giới tình yêu tại một công ty chuyên về các mối quan hệ cao cấp. Cô ấy sắp xếp câu chuyện tình cảm của người khác một cách cẩn thận, nhưng lại thiếu tự tin khi nói về đời sống tình cảm của chính mình. Cuộc đời cô thay đổi hoàn toàn khi vô tình dính vào một tam giác tình ái không ngờ, nơi cô phải lựa chọn giữa hai người đàn ông hoàn toàn trái ngược nhau.
Phía bên này là Harry Castillo (Pedro Pascal), một doanh nhân giàu có, quyến rũ, tượng trưng cho sự ổn định và thành công xã hội. Phía bên kia là John Finch (Chris Evans), người bạn cũ của anh, vừa là diễn viên vừa làm phục vụ, cuộc sống bấp bênh nhưng luôn trung thực. Giữa sự sung túc về vật chất và mối liên kết sâu sắc, Lucy phải đối mặt với một lựa chọn khó khăn, phản ánh những mâu thuẫn của một thế hệ bị ảnh hưởng bởi xu hướng thương mại hóa các mối quan hệ.
Phim dài thứ hai của Celine Song, Materialists, mở rộng những chủ đề đã xuất hiện trong Past Lives, đặc biệt là cách quá khứ tình cảm ảnh hưởng tới quyết định hiện tại. Nhà làm phim đã lấy cảm hứng từ chính câu chuyện của mình: Trước khi trở thành nhà biên kịch và đạo diễn, cô đã làm việc tại một trung tâm mai mối ở New York, nơi cô quan sát thấy những tiêu chuẩn đôi khi khá thực dụng của các khách hàng tìm kiếm người bạn đời lý tưởng.
Phim được quay bằng film 35mm tại New York và các vùng lân cận, đặc biệt là ở High Falls, từ tháng 4 đến tháng 6 năm 2024. Phó đạo diễn hình ảnh Shabier Kirchner đã tạo ra một bức tranh thành phố sang trọng và gần như huyền ảo, trong khi âm nhạc của Daniel Pemberton góp phần thắt chặt không khí tinh tế này. Trong một tác phẩm lãng mạn đương đại, Celine Song đưa câu chuyện quen thuộc về tam giác tình yêu trở lại một cách mới mẻ, có những tham chiếu rõ ràng tới những tác phẩm kinh điển như Chuyện Tình của Billy Wilder hay Khi Harry gặp Sally của Rob Reiner.
Nhận định về Materialists
Được đạo diễn và viết kịch bản bởi Celine Song, Materialists (2025) mang phong cách hài lãng mạn đương đại, nhưng với chiều sâu trưởng thành, phản biện mạnh mẽ và phong cách tinh tế hơn. Khi quy tụ Dakota Johnson, Pedro Pascal và Chris Evans, phim khám phá cơ chế cảm xúc trong thời đại chủ nghĩa tiêu dùng, đồng thời mỉa mai cách thương lượng tình yêu trong giới thượng lưu của New York. Một lời hứa hấp dẫn nhưng đầy thử thách, giữ vững trong phong cách kể chuyện, song lại bị hạn chế bởi sự lạnh lùng cảm xúc.
Câu chuyện xoay quanh Lucy Mason (Dakota Johnson), một người mai mối giỏi giang và lạnh lùng ở New York – dường như hiểu rõ hơn về tình yêu của người khác hơn chính mình. Trong khu vực trung tâm của bức tranh là Harry Castillo (Pedro Pascal), một nhà tài chính quyến rũ và tinh tế, và John Finch (Chris Evans), người tình cũ của anh, một diễn viên lạc lối, mang vẻ chân thành đến mức khó tin trước sự giàu có của đối thủ. Mối tam giác này phát triển qua hình thức kể chuyện tuyến tính xen kẽ các cảnh hồi tưởng, là những biểu tượng cô đọng về quá khứ tan vỡ của họ, nơi tình yêu sụp đổ trước sự bất ổn của cuộc sống.
Cấu trúc của phim xen kẽ những cảnh mai mối nhanh nhạy với các khoảnh khắc trầm tư suy tưởng. Nhịp phim chậm rãi, gần như sân khấu hóa, mang tính tự truyện, khác biệt rõ rệt với nhịp độ hối hả của thể loại hài lãng mạn truyền thống. Phong cách này nhằm mục đích phản biện, đặt ra ánh nhìn sắc sảo về việc các mối quan hệ giờ chỉ còn là những giá trị tiền bạc: thu nhập, địa vị, kích cỡ, tài sản. Tuy nhiên, bài châm biếm về chủ nghĩa tiêu dùng trong cảm xúc này lại thiếu sức sống theo thời gian, phần nào mờ nhạt vì cấu trúc quá an toàn, vô tình làm sống lại các khuôn mẫu của thể loại.
Một tiểu phụ đề về một khách hàng bị tấn công có thể làm phim thêm phần gắn bó với các vấn đề nữ quyền cấp thiết. Đáng tiếc, cách xử lý quá cứng nhắc và mang tính công cụ, không vượt quá chức năng minh họa trong truyện kể. Sự thiếu gắn kết cảm xúc này còn thể hiện rõ qua hành trình của các nhân vật chính.
Shabier Kirchner, đạo diễn hình ảnh, mang tới vẻ đẹp đặc sắc cho câu chuyện: một New York lộng lẫy như cảnh phim sang trọng, ngập tràn ánh sáng vàng, với trang phục hoàn hảo và không gian tối giản. Bản nhạc của Daniel Pemberton góp phần làm nổi bật vẻ tinh tế hình ảnh qua những giai điệu vừa tinh tế vừa kịch tính, phản ánh sự phức tạp nội tâm của Lucy mà không làm lu mờ nàng.
Dakota Johnson thể hiện một nhân vật đầy nội lực và kiểm soát, phản chiếu đúng tính cách của mình: băng giá, cách biệt, gần như khô cứng trong cách thể hiện tình cảm. Vai diễn của cô thuyết phục, song cũng góp phần vào bức màn cảm xúc nhẹ nhàng bao phủ toàn bộ bộ phim. Pedro Pascal mang đến sự quyến rũ thường thấy, nhưng nhân vật của anh vẫn chỉ là hình ảnh tượng trưng hơn là một cá thể riêng biệt: một ước mơ về sức mạnh và sự an toàn. Chris Evans mang lại một nét chân thực thô ráp trong vai John, nhưng khó tạo ra sự căng thẳng tình cảm thuyết phục với hai đối tượng phụ. Riêng Zoë Winters, diễn xuất trong vai phụ, đã thành công truyền đạt cảm xúc chân thật trong khoảnh khắc khó khăn, mang lại cho phim một dấu ấn nhân văn bất ngờ.
Thiếu sự hòa quyện giữa các thành viên trong tam giác tình cảm làm giảm sức mạnh cảm xúc của câu chuyện. Người xem thường xuyên cảm thấy xa cách, như đang chứng kiến một cuộc phô diễn xã hội hơn là chứng kiến sự thay đổi cảm xúc thật sự. Ngay cả cảnh hồi tưởng chính, dù cố gắng rút gọn năm năm mối quan hệ trong một khoảnh khắc, cũng thiếu sự kịch tính, đọng lại nặng nề về cảm xúc. Cuộc chia tay của Lucy và John, xuất phát từ quá khứ nghèo khổ, mô tả qua ánh nhìn cục súc đến mức làm giảm sức mạnh biểu tượng của nó.
Cuối cùng, Materialists sẽ hấp dẫn khán giả yêu thích các câu chuyện tình thông minh, mang đậm tính thẩm mỹ, có chiều sâu dư luận xã hội về tình yêu, giới tính và giai cấp. Người thưởng thức phim đậm tính phản tư, với các đối thoại tỉ mỉ và không gian tao nhã sẽ hài lòng. Ngược lại, các khán giả thích cảm xúc chân thực, căng thẳng mãnh liệt hoặc câu chuyện ấm áp có thể sẽ cảm thấy chưa đủ. Phim đề cập nhiều, nói hay, nhưng chưa phải lúc nào cũng mang đến cảm xúc đích thực như mong đợi.
Materialists
Phim | 2025
Khởi chiếu tại rạp: ngày 2 tháng 7 năm 2025
Phát sóng truyền hình: ngày 17 tháng 3 năm 2026 lúc 21h09 trên Canal+
Phim hài lãng mạn | Thời lượng: 1 giờ 57 phút
Đạo diễn Celine Song | Dàn diễn viên gồm Dakota Johnson, Pedro Pascal, Chris Evans
Tên gốc tiếng Anh: Materialists
Quốc gia: Hoa Kỳ
Với Materialists, Celine Song mang đến một nét kể mới đậm chất hiện đại cho thể loại phim hài lãng mạn, nơi tình cảm bị xung đột bởi các quy luật xã hội và kinh tế. Trong không gian thành phố New York đẹp mắt và sang trọng, bộ phim khám phá cách mà những quyết định tình yêu có thể biến thành cuộc chiến giữa đam mê và sự an toàn, phản ánh những mâu thuẫn của thế hệ đang đối mặt với sự thương mại hóa các mối quan hệ.
Những khán giả nhạy cảm với phong cách này có thể hướng tầm mắt đến Past Lives – Những cuộc đời trước của chúng ta, tác phẩm debut của đạo diễn Celine Song, cũng khai thác sâu vào mối quan hệ và các lựa chọn sống qua thời gian. Một gợi ý khác có thể là Khi Harry gặp Sally do Rob Reiner thực hiện, một biểu tượng của những câu chuyện lãng mạn miền Đông Hoa Kỳ, hài hòa giữa sự dí dỏm và chính xác trong việc phân tích những mờ nhạt của các mối quan hệ tình cảm.
Để khám phá thêm, đừng bỏ lỡ danh sách các phim, series và chương trình truyền hình đáng xem trong tuần, hướng dẫn các xu hướng mới nhất trên các nền tảng phát trực tuyến và gợi ý ngày hôm nay xem gì trực tuyến trong ngày.















