quận 16, Rừng Boulogne ngày nay là nơi dạo chơi không thể bỏ qua, với 846 hécta cây cối xanh mướt. Tuy nhiên, đằng sau những con đường dành cho xe đạp và những hồ nước yên bình là một lịch sử hoàng gia kéo dài hơn hai ngàn năm. Chiếc lá phổi xanh rộng lớn này, thường xuyên được người Paris lui tới hàng ngày, từng là nơi săn bắn riêng của các vị vua Pháp trước cả họ.
Mọi chuyện bắt đầu từ rừng rậm cổ xưa Rouvray, một khu rừng khổng lồ kéo dài vượt xa phạm vi ngày nay, bao gồm cả những khu rừng hiện tại như Montmorency, Saint-Germain-en-Laye, chỗ rẽ của Chaville và Meudon. Tên gọi của nó xuất phát từ cây sồi rouvres, một loại sồi nhỏ hơn so với sồi thông thường, từng phủ kín vùng đất này. Theo Trang web của Thành phố Paris, chính vua Frank Dagobert, người trị vì từ năm 629 đến 639, là người thường đến đây săn bắn, săn hươu, báo và các loài động vật khác trong những rặng sồi ấy.
Về tên gọi "Boulogne", nguồn gốc của nó xuất hiện muộn hơn. Khoảng năm 1315, Philippe le Bel đã dựng lên một nhỏ nhà thờ nhỏ sau chuyến hành hương tới Boulogne-sur-Mer, và từ đó, khu rừng dần lấy tên theo. Một chi tiết về nguồn gốc từ ngôn ngữ mà ít du khách nào nghĩ đến khi lê bước qua các lối đi trong công viên ngày nay.
Trong suốt nhiều thế kỷ, Rừng Boulogne dần trở thành miền đất hoàng gia vô cùng giá trị. Theo Wikipédia, Philippe Auguste đã mua lại phần lớn rừng từ các tu sĩ Saint-Denis để biến nơi đây thành một khu săn bắn dành riêng cho Hoàng gia. Dưới thời Francis I, còn có cả một tòa lâu đài được xây dựng – chính là lâu đài Madrid nổi tiếng – biến vùng đất này thành nơi tụ họp, vui chơi của giới đình thần. Sau đó, khu săn bắn này được bao quanh bởi một bức tường dưới thời Henri II và Henri III, với tám cổng ra vào, như một lớp phòng thủ nhằm bảo vệ đặc quyền của hoàng gia khỏi sự tò mò của bên ngoài.
Trong khu rừng này, còn có một câu chuyện vui vẻ đáng được kể lại. Dưới triều đại Henri III, những con thú dữ bị nhốt trong lâu đài Madrid và người ta thường cho chúng đọ sức với bò nhằm giải trí cho vua. Tuy nhiên, kết thúc câu chuyện lại khá hài hước: một đêm, vua mộng thấy rằng chính những con thú này muốn ăn thịt mình, nên chúng bị giết chết và thay thế bằng lũ chó nhỏ, theo những tài liệu đã được số hóa của Thư viện quốc gia Pháp trên Gallica.
Trong Chiến tranh Trăm Năm, gỗ là nơi trú ẩn của những tên cướp trước khi trở thành khu săn bắn hoàng gia chính thức vào thế kỷ 16. Chính trong bối cảnh này, anh em nhà Montgolfier đã lần đầu tiên bay lên bằng khinh khí cầu — một chương trong lịch sử mà chắc chắn nhiều người không ngờ tới trong một khu rừng săn bắn.
Việc chuyển đổi từ khu vực thuộc sở hữu hoàng gia sang không gian công cộng không diễn ra một cách suôn sẻ. Khu rừng vẫn còn một phần riêng tư để Louis XVI tổ chức các buổi đi săn của mình, trước khi mở cửa toàn bộ cho công chúng. Cuộc Cách mạng rồi đến các cuộc chiến tranh của Napoleon để lại nhiều hậu quả nặng nề: khu rừng bị chiếm đóng và phần nào bị tàn phá bởi quân địch đã đóng quân tại đây trong chiến dịch tại Pháp.
Cuối cùng, dưới triều đại Napoléon III, gỗ mới chính thức bước vào thời kỳ hiện đại của mình. Hoàng đế lấy cảm hứng từ các công viên cảnh quan Anh Quốc mà ông phát hiện trong lần lưu đày tại London: hơn bốn trăm nghìn cây được trồng, các hồ nước và sông suối được đào mới tinh tế. Nhà quy hoạch cảnh quan Adolphe Alphand đã hoàn toàn tái tạo không gian này, và chính thời điểm này cũng chứng kiến việc thiết kế Thác Nước Lớn. Được hình dung từ năm 1856 bởi kỹ sư Eugène Belgrand, thác nước nhân tạo cao 12 mét này còn đi kèm một tòa nhà kiểu duyên dáng ban đầu dành để làm điểm dừng chân săn bắn của Napoleon III. Không khó hình dung Hoàng đế nghỉ ngơi sau những buổi săn bắn, trước khi nơi này trở thành một biểu tượng của sự sang trọng và hưởng thụ.
Lịch sử của Grande Cascade là một trong những câu chuyện chuyển đổi địa danh đặc sắc nhất của Paris. Ban đầu là một nhà hương thảo đi săn của Napoleon III, công trình đã được biến đổi thành một nhà hàng sang trọng nhân dịp Triển lãm thế giới 1900, mang trong mình kiến trúc bắt mắt pha trộn giữa phong cách Empire, thời kỳ Belle Époque và nghệ thuật Jugendstil. Kính mái vòm được nâng đỡ bởi một mái kính lớn và ấn tượng, do Gustave Eiffel thiết kế, nay đã trở thành một trong những biểu tượng dễ nhận biết nhất của công viên Bois de Boulogne. Từ năm 1965, nơi này đã sở hữu một sao Michelin danh giá, và hiện nay vẫn do gia đình Menut quản lý qua ba thế hệ, luôn gìn giữ và bảo vệ di sản đáng tự hào này.
Trong ẩm thực, đầu bếp Frédéric Robert (từng làm việc tại các nhà hàng Bernard Pacaud và Alain Senderens) mang đến một phong cách ẩm thực Pháp truyền thống và theo mùa, với món đặc trưng là mì ống sốt celeri-rave, gan ngỗng và nấm truffle đen. Đây là địa điểm đáng nhớ để bạn có thể thưởng thức những trải nghiệm ẩm thực khác biệt, và có thể tham khảo trên Hướng dẫn Michelin.
Chuyện vui literatura để mở đầu: Chính khi trở về sau một buổi dạo chơi trong công viên Bois de Boulogne, chàng trai trẻ Marcel Proust, mới chỉ 9 tuổi, lần đầu tiên trải qua cơn hen suyễn dữ dội. Người sau này nổi tiếng với tác phẩm Đi tìm thời gian đã mất sẽ mãi giữ trong lòng một mối liên kết đặc biệt với nơi đây, nơi chất chứa biết bao ký ức.
Hôm nay, rừng Boulogne đón tiếp hàng triệu du khách đến dạo chơi, đạp xe, chèo thuyền trên hồ nhỏ, hoặc khám phá công viên Bagatelle cùng Vườn Thích Nghi. Thật khó hình dung, khi lang thang dưới bóng những cây sồi, rằng chính những cây cổ thụ này đã chứng kiến hàng thế kỷ từng đi qua của các vị vua, các đoàn rước, và những cuộc săn bắn thịnh hành.
Vị trí
Rừng Boulogne
Bois de Boulogne
75116 Paris 16
Trình lập kế hoạch tuyến đường
Truy cập
Tàu điện ngầm tuyến 10, ga "Porte d'Auteuil" hoặc tuyến 9, ga "Ranelgah"











































