Vào năm 1849, Paris chứng kiến một vụ việc vừa rùng rợn vừa khó lý giải. Tại nhiều nghĩa trang của thủ đô, đặc biệt ở Montparnasse, những mộ được phát hiện mở bung, những quan tài bị xô đổ và thi thể bị tàn phá. Nỗi sợ lan nhanh và báo chí bình dân biến kẻ xâm nhập bí ẩn thành một sinh vật ám ảnh. Biệt danh "Ma cà rồng Montparnasse" bắt đầu được truyền tai, nuôi dưỡng suốt nhiều tháng cho một trong những câu chuyện rúng động nhất của Paris thế kỷ XIX.
Ở mỗi khám phá mới, tin đồn lại càng trở nên rầm rộ. Các người canh giữ cho biết đã bắt gặp những bóng dáng giữa đêm, trong khi báo chí lần lượt đề cập đến một ghoul, một quái vật hoặc một người có thói quen khó giải thích được. Vụ việc chủ yếu liên quan đến nghĩa trang Montparnasse, nhưng Père-Lachaise cũng bị ảnh hưởng bởi một số vụ phá phách. Không có lời giải thích nào, trí tưởng tượng lại rơi vào cổ vũ cho câu chuyện. Và dù Dracula chỉ ra đời sau nhiều thập kỷ, cả hệ hình tượng về ma cà rồng và người chết sống lại đã ăn sâu vào tâm trí người dân từ lâu.
Các cơ quan chức năng cuối cùng đã tổ chức một cuộc săn lùng người thật sự. Những cuộc tuần tra ban đêm, tăng cường giám sát và các bẫy được thiết lập để cố gắng bắt tên thủ phạm. Một lính canh thậm chí nổ súng vào một bóng đen được nhìn thấy quanh tường nghĩa địa, nhưng vẫn chưa thể bắt được hắn. Cái kết cuối cùng đến nhờ một thiết bị nổ được lắp đặt trên một mộ thường xuyên bị nhắm tới. Chỉ sau đó một người binh sĩ đến trình diện với vết thương tương ứng với vết do cái bẫy gây ra.
Những ma cà rồng bí ẩn ấy sau cùng đã được nhận diện: đó là trung sĩ François Bertrand. Việc bắt giữ anh chấm dứt mọi ảo tưởng về một nhân vật siêu nhiên, nhưng vụ án ngay lập tức trở nên còn đáng lo ngại hơn. Bertrand thừa nhận nhiều vụ xúc phạm và mô tả những ham muốn thúc đẩy anh ta đột nhập vào các nghĩa trang lúc đêm để tấn công các thi thể. Hành vi của y khiến cả các quan tòa lẫn các bác sĩ được triệu tập để xem xét vụ án đều bối rối.
Vụ xử của François Bertrand đánh dấu một bước ngoặt, vì nó không chỉ xét tới việc phá hủy các ngôi mộ. Vào thời điểm ngành tâm thần học bắt đầu tìm kiếm từ ngữ mới để mô tả một số hành vi, các bác sĩ cố gắng giải thích hành động của y bằng một rối loạn tâm thần. Vụ án ngày nay thường được nhắc đến như một trong những trường hợp đầu tiên của nécrophilie (tình dục với xác chết) được nghiên cứu ở mức chi tiết tương đối trong khuôn khổ y học và tư pháp.
Nhìn lại, câu chuyện về Vampire du Montparnasse kể nhiều hơn một vụ án riêng lẻ mà phản ánh cả nỗi sợ tập thể. Một vài mộ phần bị xâm phạm, một nền báo chí háo danh với những câu chuyện hoành tráng và nhiều khoảng tối đã đủ để hình thành một con quái vật trong trí tưởng tượng của người Paris. Đằng sau huyền thoại lại là một người đàn ông thực sự, và vụ xử án của ông sẽ để lại dấu ấn bền vững trong lịch sử của criminologie và psychiatrie.
Trang này có thể chứa các thành phần hỗ trợ AI, thông tin thêm tại đây.'



















