Gạch meulière ở vùng ngoại ô giống như kiến trúc haussmann tại trung tâm Paris vậy. Điều đặc biệt là, loại gạch này không xuất hiện đột ngột mà dần dần qua từng giai đoạn, phù hợp với những nhu cầu và biến đổi của thành phố. Hiện nay, khi đi dạo qua Sceaux, Nogent-sur-Marne, Maisons-Alfort, Montreuil hay Meudon, không khó để bắt gặp những căn nhà với mặt tiền họa tiết đặc trưng, tượng trưng của vùng ngoại ô mang phong cách nhà vườn. Nhưng câu hỏi đặt ra là, làm thế nào loại đá đặc trưng này lại góp phần định hình diện mạo kiến trúc của cả một khu vực?
Ban đầu, đá meulière là loại đá tự nhiên được khai thác từ vùng đất phía Ile-de-France, đặc biệt ở Seine-et-Marne và Essonne. Ban đầu, người ta dùng loại đá này để chế tạo cối xay nghiền — đó chính là nguồn gốc tên gọi của nó. Với tính chất thô ráp, bền chắc và dễ kiếm, đá meulière vốn bị coi là vật liệu bình dân, xa lạ với những loại đá quý của các khu giàu có tại Paris, nhưng lại góp phần xây dựng các công trình phục vụ đời sống: tường nhà, phụ trợ, nhà thôn quê.
Vào thời điểm đó, đây chưa phải là vùng ngoại ô theo nghĩa hiện đại, mà chủ yếu là các làng, đất nông nghiệp và khu vực trồng rau quả. Vàng đá xơ mướp được chọn chủ yếu dựa trên tính tiện dụng: nó dồi dào, bền chắc và tiết kiệm chi phí. Vẻ ngoài thẩm mỹ của nó không phải là yếu tố quan trọng. Đôi khi, mặt ngoài được phủ lớp vữa hoặc trộn chung với các vật liệu khác để tăng độ bền và thẩm mỹ.
Trong nửa cuối thế kỷ 19, mọi thứ bắt đầu thay đổi lớn. Paris trở nên đông đúc hơn, hệ thống giao thông phát triển vượt bậc, và các khu vực ngoại ô chứng kiến dân số tăng vọt. Nhu cầu về nhà ở trở nên cấp thiết, đặc biệt đối với tầng lớp trung lưu mong muốn có nhiều không gian, không khí trong lành và không ít hơn là những khu vực xanh mướt.
La meulière, đã có sẵn và được khai thác triệt để, trở thành một điều hiển nhiên. Nhưng cách sử dụng của nó bắt đầu biến đổi. Không còn chỉ đơn thuần là một vật liệu công năng, nó trở thành biểu tượng xã hội và dấu ấn đô thị. Các căn nhà nhỏ mọc lên ngày càng nhiều, đá được để lộ tự nhiên, kết hợp hài hòa với gạch, gốm và sắt rèn. Một phong cách đặc trưng đang hình thành rõ nét.
Tiếp theo đó, các công trình xây dựng bằng đá cuội không còn chỉ dừng lại ở các khu nhà ở riêng lẻ. Trường học, tòa thị chính và các công trình công cộng khác lần lượt áp dụng loại kiến trúc này, đặc biệt trong thời kỳ Cộng hòa thứ Ba. Sau chiến tranh thế giới thứ hai, kiến trúc đá cuội dần mai một để nhường chỗ cho các mô hình đô thị khác, nhưng ngày nay, nó bắt đầu trở lại trên vũ đài. Một số người đánh giá cao vẻ đẹp đặc trưng của nó và ngày càng có xu hướng bảo tồn nhiều hơn loại kiến trúc đặc trưng của vùng đất Francilien, đôi khi vẫn có thể thấy trong lòng thủ đô.
Xin chào quý độc giả! Hôm nay, chúng ta sẽ cùng khám phá những câu chuyện thú vị về lịch sử và di sản của vùng đất này.















